
Tháng Giêng chạm ngõ, khi những cơn gió lạnh cuối mùa lùi xa, hoa ban trắng bắt đầu bung nở dưới nắng xuân ấm áp và dịu dàng. Những con đường vừa thay lớp áo hồng rực rỡ của hoa đào đã kịp khoác lên tấm áo trắng muốt của hoa ban, từng cành ban được chưng cất sau một mùa đông đằng đẵng nay vươn mình trên bầu trời, trong veo như vừa bước ra từ một giấc mơ.

Cánh hoa mỏng manh, thanh khiết như cánh bướm, khẽ lay động theo từng nhịp gió. Giữa nền trời xanh non và ánh nắng mật ngọt đầu năm, sắc trắng ấy không chói chang mà dịu dàng, không phô trương mà tinh khôi, duyên dáng. Mùa hoa ban không kéo dài, mong manh như cánh hoa, chỉ vài tuần rồi những cánh hoa ngọt ngào như chính cái tên nàng Ban sẽ lặng lẽ rơi xuống, tan vào cái nắng cuối tháng ba.

Đà Lạt chẳng thiếu những mùa hoa, nhưng khi sắc trắng tím ấy len lỏi qua những con phố, trải bóng trên mặt đường, nơi này bỗng trở nên dịu dàng hơn. Chẳng thế mà năm nào người ta cũng mong chờ, mong hoa nở, mong hoa lâu tàn một chút, mong kịp lúc giữ lại một điều đẹp đẽ.
Cre: Như Diễm